VIẾT VỀ THÀY CÔ

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Nguyễn Văn Nam (trang riêng)
Ngày gửi: 19h:55' 02-05-2011
Dung lượng: 114.0 KB
Số lượt tải: 3
Nguồn:
Người gửi: Nguyễn Văn Nam (trang riêng)
Ngày gửi: 19h:55' 02-05-2011
Dung lượng: 114.0 KB
Số lượt tải: 3
Số lượt thích:
0 người
VIẾT VỀ THÀY CÔ
Lời Ru Của Thầy Mỗi nghề có một lời ru Dở hay thầy cũng chọn ru khúc này Lời ru của gió màu mây Con sông của mẹ đường cày của cha Bắt đầu cái tuổi lên ba Thầy ru điệp khúc quê nhà cho em Yêu rồi cũng nhớ yêu thêm Tình yêu chẳng có bậc thềm cuối đâu! Thầy không ru đủ nghìn câu Biết con chữ cũng đứng sau cuộc đời Tuổi thơ em có một thời Ước mơ thì rộng như trời, ngàn năm Như ru ánh lửa trong hồn Cái hoa trong lá, cái mầm trong cây Thầy ru hết cả mê say Mong cho trọn ước mơ đầy của em. Mẹ ru em ngủ tròn đêm Thầy ru khi mặt trời lên mỗi ngày Trong em hạt chữ xếp dày Đừng quên mẹ vẫn lo gầy hạt cơm Từ trong vòm mát ngôi trường Xin lời ru được dẫn đường em đi (Con đường thầy ngỡ đôi khi Tuổi thơ lăn một vòng bi tới rồi!) Hẳn là thầy cũng già thôi Hóa thân vào mỗi cuộc đời các em Thì dù phấn trắng bảng đen Hành trang ấy đủ thầy đem theo mình (Sưu tầm)
CÔ ƠI! Rời mái trường thân yêu Bao năm rồi cô nhỉ ? Trong em luôn đọng lại Lời dạy bảo của cô Ngày ấy vào mùa thu Bước chân em rộn rã... Cô không lời từ giã Xa trường tự lúc nào Em ngỡ như chiêm bao Cô về đâu, chẳng biết? Vẫn vang lời tha thiết Từ giọng cô dịu hiền Thời gian bước triền miên Cô chưa lần quay lại Chúng em nhớ cô mãi Mong thấy cô trở về Lúc xưa cô vỗ về... Nay chúng em khôn lớn Ngày rời trường gần đến Bao giờ gặp lại cô ?! (Thảo Thảo)
Dấu Xưa Con trở về giở lại hành trang kỷ niệm Thấy lòng mình hổ thẹn biết bao Đã mấy lần mùa lá gọi lao xao Con mãi bước vẫn chưa lần tìm lại Những "dấu xưa" một thời thơ dại Những hồn nhiên như lá giao mùa... Con - ba mươi và cuộc sống tranh đua Thèm níu được thời gian con mười bảy... Thầy còn nhớ bao bài thơ đã viết Cho mỗi lần một thế hệ đi qua Bao tâm huyết một đời chẳng phôi pha Bao bụi phấn đã nhuốm màu mái tóc Ba năm ấy chỉ đong bằng một khắc Xoè bàn tay khẽ chạm - kỷ niệm rơi...
Trường Cũ Đã lâu rồi không về thăm trường cũ Nhớ hàng cây nhớ ghế đá thân thương Nhớ thầy cô nhớ những buổi tan trường Nhớ lớp học ôi vô vàn thương nhớ Thời gian ơi xin hãy quay trở lại Mang em về kỷ niệm dấu yêu Ngồi nơi đây mà nhớ lại bao điều Thầy cô đã mở đường em tiếp bước Ngày hôm nay những gì em có được Nhờ thầy cô vun đắp kiến thức em Thầy trồng cây cho bóng mát sau này Cô ươm trái cho vườn xanh tươi mãi Ngày xưa ơi nhớ những ngày thơ dại Vẫn có thầy và bạn mãi bên ta. (Sưu tầm)
Quá khứ của thầy
Sách là hoa cho thơm mãi một đời người Bút là gươm cho đông về man mác Mười bảy tuổi thầy đi theo tiếng hát Của con đò đất nước bốn ngàn năm Dải Trường Sơn như một cánh buồm căng Vươn sức trẻ đón trăm ngàn bom đạn Bàn tay thầy vẫn còn chai sạn Minh chứng một thời hoạn nạn tuổi thanh xuân Sưu tầm
Khi thầy về nghỉ hưu Cây phượng già treo mựa hạ trên cao Nơi bục giảng giọng thầy sao chợt thấp: "Các con ráng… năm nay hè cuối cấp…" Chút nghẹn ngào… bụi phấn vỡ lao xao. Ngày hôm qua hay tự tháng năm nào Con náo nức bước vào trường trung học Thương cây lúa hóa thân từ hạt thóc Thầy ươm mùa vàng, đất vọng đồng dao. Mai thầy về, sân trường cũ nằm đâu? Hay nỗi nhớ lấp vùi theo cát bụi? Dẫu cay đắng, dẫu trăm nghìn đau tủi Nhọc nhằn nào thầy gửi lại ngày sau? Mai thầy về, mựa gọi nắng lên cao Vai áo bạc như màu trang vở cũ Con muốn gọi sao lòng đau nghẹn ứ Đó bao lần con ngỗ nghịch thầy ơi! (Sưu tầm)
Bàn Tay Của Cô
Có một miền đất rất xa Nơi bàn tay cô để lại Bàn tay ngọt ngào hoa trái Thành phố trên trang sách em Cô ngồi soạn bài đêm đêm Lung linh ánh đèn tỏa sáng Mỗi ngày đứng trên bục giảng Dắt em từng bước vào đời Xôn
Lời Ru Của Thầy Mỗi nghề có một lời ru Dở hay thầy cũng chọn ru khúc này Lời ru của gió màu mây Con sông của mẹ đường cày của cha Bắt đầu cái tuổi lên ba Thầy ru điệp khúc quê nhà cho em Yêu rồi cũng nhớ yêu thêm Tình yêu chẳng có bậc thềm cuối đâu! Thầy không ru đủ nghìn câu Biết con chữ cũng đứng sau cuộc đời Tuổi thơ em có một thời Ước mơ thì rộng như trời, ngàn năm Như ru ánh lửa trong hồn Cái hoa trong lá, cái mầm trong cây Thầy ru hết cả mê say Mong cho trọn ước mơ đầy của em. Mẹ ru em ngủ tròn đêm Thầy ru khi mặt trời lên mỗi ngày Trong em hạt chữ xếp dày Đừng quên mẹ vẫn lo gầy hạt cơm Từ trong vòm mát ngôi trường Xin lời ru được dẫn đường em đi (Con đường thầy ngỡ đôi khi Tuổi thơ lăn một vòng bi tới rồi!) Hẳn là thầy cũng già thôi Hóa thân vào mỗi cuộc đời các em Thì dù phấn trắng bảng đen Hành trang ấy đủ thầy đem theo mình (Sưu tầm)
CÔ ƠI! Rời mái trường thân yêu Bao năm rồi cô nhỉ ? Trong em luôn đọng lại Lời dạy bảo của cô Ngày ấy vào mùa thu Bước chân em rộn rã... Cô không lời từ giã Xa trường tự lúc nào Em ngỡ như chiêm bao Cô về đâu, chẳng biết? Vẫn vang lời tha thiết Từ giọng cô dịu hiền Thời gian bước triền miên Cô chưa lần quay lại Chúng em nhớ cô mãi Mong thấy cô trở về Lúc xưa cô vỗ về... Nay chúng em khôn lớn Ngày rời trường gần đến Bao giờ gặp lại cô ?! (Thảo Thảo)
Dấu Xưa Con trở về giở lại hành trang kỷ niệm Thấy lòng mình hổ thẹn biết bao Đã mấy lần mùa lá gọi lao xao Con mãi bước vẫn chưa lần tìm lại Những "dấu xưa" một thời thơ dại Những hồn nhiên như lá giao mùa... Con - ba mươi và cuộc sống tranh đua Thèm níu được thời gian con mười bảy... Thầy còn nhớ bao bài thơ đã viết Cho mỗi lần một thế hệ đi qua Bao tâm huyết một đời chẳng phôi pha Bao bụi phấn đã nhuốm màu mái tóc Ba năm ấy chỉ đong bằng một khắc Xoè bàn tay khẽ chạm - kỷ niệm rơi...
Trường Cũ Đã lâu rồi không về thăm trường cũ Nhớ hàng cây nhớ ghế đá thân thương Nhớ thầy cô nhớ những buổi tan trường Nhớ lớp học ôi vô vàn thương nhớ Thời gian ơi xin hãy quay trở lại Mang em về kỷ niệm dấu yêu Ngồi nơi đây mà nhớ lại bao điều Thầy cô đã mở đường em tiếp bước Ngày hôm nay những gì em có được Nhờ thầy cô vun đắp kiến thức em Thầy trồng cây cho bóng mát sau này Cô ươm trái cho vườn xanh tươi mãi Ngày xưa ơi nhớ những ngày thơ dại Vẫn có thầy và bạn mãi bên ta. (Sưu tầm)
Quá khứ của thầy
Sách là hoa cho thơm mãi một đời người Bút là gươm cho đông về man mác Mười bảy tuổi thầy đi theo tiếng hát Của con đò đất nước bốn ngàn năm Dải Trường Sơn như một cánh buồm căng Vươn sức trẻ đón trăm ngàn bom đạn Bàn tay thầy vẫn còn chai sạn Minh chứng một thời hoạn nạn tuổi thanh xuân Sưu tầm
Khi thầy về nghỉ hưu Cây phượng già treo mựa hạ trên cao Nơi bục giảng giọng thầy sao chợt thấp: "Các con ráng… năm nay hè cuối cấp…" Chút nghẹn ngào… bụi phấn vỡ lao xao. Ngày hôm qua hay tự tháng năm nào Con náo nức bước vào trường trung học Thương cây lúa hóa thân từ hạt thóc Thầy ươm mùa vàng, đất vọng đồng dao. Mai thầy về, sân trường cũ nằm đâu? Hay nỗi nhớ lấp vùi theo cát bụi? Dẫu cay đắng, dẫu trăm nghìn đau tủi Nhọc nhằn nào thầy gửi lại ngày sau? Mai thầy về, mựa gọi nắng lên cao Vai áo bạc như màu trang vở cũ Con muốn gọi sao lòng đau nghẹn ứ Đó bao lần con ngỗ nghịch thầy ơi! (Sưu tầm)
Bàn Tay Của Cô
Có một miền đất rất xa Nơi bàn tay cô để lại Bàn tay ngọt ngào hoa trái Thành phố trên trang sách em Cô ngồi soạn bài đêm đêm Lung linh ánh đèn tỏa sáng Mỗi ngày đứng trên bục giảng Dắt em từng bước vào đời Xôn
 







Các ý kiến mới nhất