Anh trai tôi

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Nguyễn Văn Nam (trang riêng)
Ngày gửi: 07h:54' 14-05-2011
Dung lượng: 35.0 KB
Số lượt tải: 1
Nguồn:
Người gửi: Nguyễn Văn Nam (trang riêng)
Ngày gửi: 07h:54' 14-05-2011
Dung lượng: 35.0 KB
Số lượt tải: 1
Số lượt thích:
0 người
Anh trai tôi: người hi sinh thầm lặng
Viết về anh trai của mình là anh Trần Văn Thiện
TTO - “… Anh chắp những cánh chim tới chân trời cao rộng. Nơi chốn quê chật hẹp anh dành lại cho mình”
Anh tôi là thế đó, bình dị, chân chất nhưng thật tuyệt vời. Anh không chỉ là người anh mà còn như một người cha. Anh đã chăm lo, nuôi em ăn học suốt bốn năm đại học và những năm học phổ thông trước đó. Quả thật nếu không có anh, em sẽ không có được như ngày hôm nay. Anh đã vì em mà chịu đựng biết bao gian khổ, dường như mọi hi sinh anh đều giành về mình. Mỗi lần nhớ tới anh, em vừa tự hào, vừa xúc động, vừa thầm cảm ơn đời vì đã cho em được là em trai của anh.
Anh và tôi sinh ra trong một gia đình nghèo ở tỉnh Thái Bình, tháng ngày tuổi thơ tôi là những bữa đói bữa no, cuộc sống gia đình tôi bộn bề chồng chất những khó khăn. Cả gia đình chỉ trông vào mấy sào ruộng khoán, cha mẹ tôi phải lo kiếm ăn từng bữa nói gì đến việc học hành của chúng tôi. Cái nghèo cứ đeo đẳng lấy gia đình tôi.
Vì thế nếu cả hai anh em cùng học thì gia đình tôi không thể lo nổi. Biết được nỗi cơ cực của bố mẹ nên anh đã chủ động xin bố mẹ được nghỉ học. Anh nói với bố mẹ rằng: “Nhà mình nghèo nên con xin bố mẹ cho con nghỉ học để phụ giúp bố mẹ và sau này cho em học tiếp bố mẹ ạ”.
Em nghe anh nói vậy mà nước mắt giàn giụa và dường như anh cũng cố giấu những giọt nước mắt và anh quay sang tôi nhẹ nhàng nói: “Em phải cố gắng học em nhé”. Mặc dù bố mẹ cũng không muốn nhưng cũng đành phải vậy vì “lực bất tòng tâm”. Và rồi vài ngày sau, anh theo một người chú ra Hải Phòng đi làm mướn, lúc đó anh chỉ mới 15 tuổi, với cái tuổi này lẽ ra anh phải được cắp sách tới trường, vui chơi như các bạn cùng trang lứa khác. Vậy mà do hoàn cảnh gia đình khó khăn anh phải nghỉ học để bươn chải cho cuộc sống mưu sinh.
Ngày anh đi, tôi tiễn anh ra ngõ, nhìn dáng người nhỏ bé xa dần khuất sau bụi tre mà nước mắt tôi cứ lăn dài trên má… mắt tôi cứ nhòe đi, nhòe đi, thật xót xa… tôi dõi theo mà lòng se thắt lại. Đau đớn quá, xót xa quá... Anh theo chú đi làm nghề đá mài, một công việc cực nhọc, bụi bặm và rất ảnh hưởng tới sức khỏe. Nhưng biết làm nghề gì bây giờ khi trong tay mình chỉ là con số không.
Vào dịp hè năm 2003, tôi có dịp ra thăm anh mới thấy hết được nỗi nhọc nhằn vất vả của anh. Em đã không cầm nổi nước mắt khi nhìn anh oằn lưng xách những xô nước to để cọ rửa nhà cho người ta hoàn thiện nhà mới. Cái thùng nước như những hạt muối xát vào lòng em. Ở quê em cứ nghĩ cuộc sống nơi thành thị là sung sướng lắm. Nào ngờ đâu anh lại cực khổ đến vậy.
Thời gian trôi đi, cái nghề này rồi cũng ít dần. Anh rời Hải Phòng vào Nam tiếp tục cuộc sống mưu sinh. Một năm sau tôi thi vào đại học, tôi chọn đại học quân sự để gia đình và anh bớt gánh nặng. Nhưng tôi đã làm anh và mọi người thất vọng. Tôi buồn lắm, tôi chẳng dám đi đâu. Trời đất như sụp xuống chân tôi khi tôi nhận được kết quả thi nhưng tôi hiểu tôi buồn một thì anh buồn mười vì anh đặt hi vọng vào tôi nhiều lắm, vậy mà… Khi anh gọi điện về hỏi thăm tình hình thi cử, tôi không dám nói chuyện với anh.
Biết chuyện, anh động viên: “Phải cố gắng lên em ạ, mọi việc đâu phải đã kết thúc”. Những ngày đó tôi buồn và chán nản lắm, may nhờ có anh động viên nên tôi như được tiếp thêm sức mạnh để vượt qua. Hằng ngày anh đọc báo và cho tôi biết trường nào xét tuyển nguyện vọng 2. Và cuối cùng tôi cũng đã đậu vào khoa ngữ văn Anh của Trường ĐH KHXH & NV. Anh mừng lắm. Tôi và anh có dịp gặp nhau, hai anh em mừng mừng tủi tủi, từ nay đã có anh có em. Tôi vào Nam học anh lo cho tôi từng li từng tí, anh cố gắng lo cho tôi mọi thứ để tôi chú tâm vào học hành.
Anh phải tăng ca để có tiền trang trải cho cuộc sống của hai anh em nơi đất khách quê người. Có những đêm trời mưa tầm tã, anh phải tăng ca đến 11 giờ đêm. Tôi nằm trong nhà mong ngóng đợi anh về. Mưa ở Sài Gòn sao mà to đến thế, tiếng mưa như xé ruột gan em, nước mắt cứ trào ra
Viết về anh trai của mình là anh Trần Văn Thiện
TTO - “… Anh chắp những cánh chim tới chân trời cao rộng. Nơi chốn quê chật hẹp anh dành lại cho mình”
Anh tôi là thế đó, bình dị, chân chất nhưng thật tuyệt vời. Anh không chỉ là người anh mà còn như một người cha. Anh đã chăm lo, nuôi em ăn học suốt bốn năm đại học và những năm học phổ thông trước đó. Quả thật nếu không có anh, em sẽ không có được như ngày hôm nay. Anh đã vì em mà chịu đựng biết bao gian khổ, dường như mọi hi sinh anh đều giành về mình. Mỗi lần nhớ tới anh, em vừa tự hào, vừa xúc động, vừa thầm cảm ơn đời vì đã cho em được là em trai của anh.
Anh và tôi sinh ra trong một gia đình nghèo ở tỉnh Thái Bình, tháng ngày tuổi thơ tôi là những bữa đói bữa no, cuộc sống gia đình tôi bộn bề chồng chất những khó khăn. Cả gia đình chỉ trông vào mấy sào ruộng khoán, cha mẹ tôi phải lo kiếm ăn từng bữa nói gì đến việc học hành của chúng tôi. Cái nghèo cứ đeo đẳng lấy gia đình tôi.
Vì thế nếu cả hai anh em cùng học thì gia đình tôi không thể lo nổi. Biết được nỗi cơ cực của bố mẹ nên anh đã chủ động xin bố mẹ được nghỉ học. Anh nói với bố mẹ rằng: “Nhà mình nghèo nên con xin bố mẹ cho con nghỉ học để phụ giúp bố mẹ và sau này cho em học tiếp bố mẹ ạ”.
Em nghe anh nói vậy mà nước mắt giàn giụa và dường như anh cũng cố giấu những giọt nước mắt và anh quay sang tôi nhẹ nhàng nói: “Em phải cố gắng học em nhé”. Mặc dù bố mẹ cũng không muốn nhưng cũng đành phải vậy vì “lực bất tòng tâm”. Và rồi vài ngày sau, anh theo một người chú ra Hải Phòng đi làm mướn, lúc đó anh chỉ mới 15 tuổi, với cái tuổi này lẽ ra anh phải được cắp sách tới trường, vui chơi như các bạn cùng trang lứa khác. Vậy mà do hoàn cảnh gia đình khó khăn anh phải nghỉ học để bươn chải cho cuộc sống mưu sinh.
Ngày anh đi, tôi tiễn anh ra ngõ, nhìn dáng người nhỏ bé xa dần khuất sau bụi tre mà nước mắt tôi cứ lăn dài trên má… mắt tôi cứ nhòe đi, nhòe đi, thật xót xa… tôi dõi theo mà lòng se thắt lại. Đau đớn quá, xót xa quá... Anh theo chú đi làm nghề đá mài, một công việc cực nhọc, bụi bặm và rất ảnh hưởng tới sức khỏe. Nhưng biết làm nghề gì bây giờ khi trong tay mình chỉ là con số không.
Vào dịp hè năm 2003, tôi có dịp ra thăm anh mới thấy hết được nỗi nhọc nhằn vất vả của anh. Em đã không cầm nổi nước mắt khi nhìn anh oằn lưng xách những xô nước to để cọ rửa nhà cho người ta hoàn thiện nhà mới. Cái thùng nước như những hạt muối xát vào lòng em. Ở quê em cứ nghĩ cuộc sống nơi thành thị là sung sướng lắm. Nào ngờ đâu anh lại cực khổ đến vậy.
Thời gian trôi đi, cái nghề này rồi cũng ít dần. Anh rời Hải Phòng vào Nam tiếp tục cuộc sống mưu sinh. Một năm sau tôi thi vào đại học, tôi chọn đại học quân sự để gia đình và anh bớt gánh nặng. Nhưng tôi đã làm anh và mọi người thất vọng. Tôi buồn lắm, tôi chẳng dám đi đâu. Trời đất như sụp xuống chân tôi khi tôi nhận được kết quả thi nhưng tôi hiểu tôi buồn một thì anh buồn mười vì anh đặt hi vọng vào tôi nhiều lắm, vậy mà… Khi anh gọi điện về hỏi thăm tình hình thi cử, tôi không dám nói chuyện với anh.
Biết chuyện, anh động viên: “Phải cố gắng lên em ạ, mọi việc đâu phải đã kết thúc”. Những ngày đó tôi buồn và chán nản lắm, may nhờ có anh động viên nên tôi như được tiếp thêm sức mạnh để vượt qua. Hằng ngày anh đọc báo và cho tôi biết trường nào xét tuyển nguyện vọng 2. Và cuối cùng tôi cũng đã đậu vào khoa ngữ văn Anh của Trường ĐH KHXH & NV. Anh mừng lắm. Tôi và anh có dịp gặp nhau, hai anh em mừng mừng tủi tủi, từ nay đã có anh có em. Tôi vào Nam học anh lo cho tôi từng li từng tí, anh cố gắng lo cho tôi mọi thứ để tôi chú tâm vào học hành.
Anh phải tăng ca để có tiền trang trải cho cuộc sống của hai anh em nơi đất khách quê người. Có những đêm trời mưa tầm tã, anh phải tăng ca đến 11 giờ đêm. Tôi nằm trong nhà mong ngóng đợi anh về. Mưa ở Sài Gòn sao mà to đến thế, tiếng mưa như xé ruột gan em, nước mắt cứ trào ra
 







Các ý kiến mới nhất